Chủ điểm tháng:

MỪNG ĐẢNG MỪNG XUÂN

Thư viện ảnh

Ảnh liên kết

Thông tin truy cập

Đang xem: 19
Tất cả: 18908983
Tin ngành giáo dục
MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Ngày đó, mới ra trường nơi tôi đặt chân đến là một vùng quê nghèo cầu tre lắc lẽo, đường đi bộ còn nhiều khó khăn. Đó là năm 1981, những cây cầu khỉ nối tiếp nhau mỗi khi đến trường. Điểm dạy là điểm phụ cái tên khi đọc lên đã nghe mùi quê thân thuộc "Cống Cây Kè, Kinh Giáo Mẹo" ấp Đông Bình, xã Đông Thạnh, Huyện Bình Minh.

Nhớ lại ngày ấy, sao mà nhớ lạ thường, hình như quê hương thứ hai nơi tôi đặt chân đến dạy đã đi vào tâm trí vào tim tôi… không thể nào quên. Quên sao được khi được sống trong tình yêu thương vô bờ bến của người dân xã Đông Thạnh. Nơi đây, những chuỗi kỉ niệm đong đầy, đong đầy … trong kí ức. Ngọn đèn dầu le lói trong đêm khi soạn bài, có những lúc không còn dầu chỉ là ngọn đèn mù u (do bà ngoại nuôi nơi tôi ở trọ làm nên). Cái mùi mù u đó dù đi bất cứ nơi đâu tôi không thể nào quên nếu nó chỉ thoảng qua thôi và bây giờ nó chỉ còn trong kí ức.

Nhắc để nhớ những hôm nghỉ dạy đi bắt hến, bắt chuột với bạn bè để tìm thức ăn cho nguồn sống khi xa xứ. Quên sao được, dưới ánh trăng sáng tỏa bạn bè quây quần bên nhau với cây đàn cổ nhạc cất tiếng hát vang trong đêm vắng bằng những bài ca mộc mạc, trữ tình của làng quê Đông Thạnh rồi chuyền tay nhau ly trà ấm của mùa đông sao mà "tuyệt làm sao". Rồi những hôm khi bình minh ló dạng ngọn khói trắng của bà ngoại nuôi đốt lá tre tỏa lên trước sân nhà, hình ảnh đẹp và gần gũi thật lúc đó là mùa đông chỉ có vùng quê nghèo ngày ấy mới có được.

Quên sao được mùa lũ về đi dạy khó khăn vô cùng, phải qua cầu khỉ, cầu tre lắc lẽo … có lần té ướt cả sách vở quần áo …. Trường lớp điểm phụ đâu có được như bây giờ, cây tạp dựng lên mái nhà đơn sơ giáo viên phòng bên này giảng bài thì phòng cạnh bên nghe thật rõ. Vì vậy, phải giảng vừa đủ nghe sợ ảnh hưởng lớp kế bên. Sân chơi là sân đất, học sinh chơi lấm lem bùn đất vậy mà các em vui lắm và thích một cách lạ lùng. Còn nhiều, nhiều kỉ niệm đẹp lắm, phụ huynh và học sinh vô cùng kính trọng thầy cô có món gì đơn giản cũng biếu thầy cô, con cá, bó rau … Cái tình cảm chân thành lưu luyến mãi không quên.

Ngày ấy xa rồi tôi vẫn nhớ. Bao nhiêu kỉ niệm thuở vùng xa. Rồi thời gian trôi đi, tôi chuyển công tác về thị xã Vĩnh Long nay là thành phố Vĩnh Long … Một thời gian dài tôi trở về thăm miền quê ngày ấy lòng rộn rã niềm vui khó tả, cuộc sống người dân phát triển rất nhanh những ngôi nhà tường cao to đẹp mọc lên san sát. Những chiếc cầu tre không còn nữa, trường học khang trang thật đẹp. Rất vui cho cuộc sống hiện nay nhưng những kỉ niệm xưa bỗng quay về trong tôi một cách lạ lùng ….nhớ lắm.

Ai trong mỗi chúng ta cũng có khoảng trời đẹp và đầy ấp kỉ niệm ngọt ngào. Riêng tôi ngày ấy vẫn còn đọng mãi, một thời để nhớ khó phai …

                                                Hồi kí MAI NGỌC CHÁNH

 

Quay lại In bài viết

Các tin liên quan
 Xuân đã về [21/02/2019] 
 Tình xuân [21/02/2019] 
 Hương Xuân [21/02/2019] 

Tin mới đăng

 Xuân đã về  [21/02/2019] 
 Tình xuân  [21/02/2019] 
 Hương Xuân  [21/02/2019] 

Thông báo

Văn bản mới

Video clip

Thăm dò ý kiến

Website liên kết